để lại. Bãi biển ngày ấy, bây giờ vẫn thật thơ mộng, thật đẹp, đẹp đến nao lòng, nơi ấy có tình yêu, có sóng nước rì rào vỗ về, có ánh trăng chênh chếch đầu ghềnh, có những roi cát và bước chân họ để lại, có những câu chuyện về tương lai hạnh phúc, về tất cả những gì mà bây giờ với Trinh là kỷ niệm, là đau khổ. Bước chân vui, đưa họ dọc theo roi cát đến bên ghềnh đá. Một ghềnh đá thoai thoải có tán lá, trăng khuya nghiêng che có muôn trùng dải đá nhấp nhô trong tiếng sóng áp bờ, vỗ về mơn man.