nhiên vẫn còn khá nhiều, ẩm ướt là không thể tránh khỏi. Tuy vậy, sự ẩm ướt ấy giờ đối với mẹ cậu là chẳng có chỗ trong suy nghĩ. Cậu quay về chỗ ngủ như trước. Cậu không ngờ rằng mẹ cậu cũng vừa thở phào nhẹ nhõm vì tình huống khó xử kia đã kết thúc… cô chợt nhận ra sự ướt át không chỉ đến từ chiếc quần lụa vừa bị con cô làm bẩn, mà tai hại hơn, nó còn đến từ phần hạ thể của cô… Sáng hôm sau, cô cố giữ thái độ như bình thường trong lúc ăn sáng với con trai. Nhưng cô nhận ra có cái gì đó rất