công hết kìa, mẹ không thấy là à… ấy, … thầy Vinh đang chảy nước dãi… kìa… mẹ xem… Nghe tới đây thì mẹ tôi rõ rồi, bà xấu hổ quá mặt đỏ lựng cả lên, loay hoay không biết đối xử thế nào nữa, tự nhiên còn quay lên chỗ các thầy mà cười tươi tắn, tay thì vẫy vẫy chào. Tôi thấy thế thì trố mắt ra nhìn, chỉ biết tặc lưỡi “ mẹ tôi đúng là có cái mị lực trời sinh”…. Cô giáo môn văn co-giao-mon-van/ Tôi dạo này đang ủ mưu nghĩ kế với mẹ nên hay thường chú ý xung quanh, thấy mẹ tôi hay phải đi qua một