lời: – Ơ hay nhỉ, có liên quan gì tới anh đâu mà anh nói thế (mẹ không đả động gì đến câu cuối của tôi hết) Tôi trả lời: – Sao không liên quan chứ, con là con của mẹ mà, con chỉ muốn 1 mình mẹ là của con thôi. – Chà, anh cũng 17 tuổi rồi mà như trẻ con ấy nhỉ ? Vớ vẩn, thôi nhanh ăn sáng rồi đi học đi. Tôi đành phung phịu ngồi ăn bát mì mẹ nấu sẵn, bỗng nảy ra 1 ý nên tôi nói: – Mẹ chờ con với nhé, hôm nay con đi chung với mẹ nhé. – Sao thế, mọi khi cứ đòi đi 1 mình cơ mà, giờ lại đòi bám