tức giận nên tui đi về luôn, xuống dưới tính tiền xong thì bé Trang cũng từ trên lầu bước xuống. Tui nhảy lên xe đạp như bay về nhà, bỏ lại bé nhìn theo tui 1 cách vô vọng. Về đến nhà, tui thảy xe xuống cái rầm, ngồi phịch trước cổng nhà thở dốc. Đầu óc bấn loạn, không biết mình vừa làm gì. Ngồi được một lát, tui đứng dậy kêu thằng Đức ra mở cổng. – Đức!!! Mở cổng!!! Kêu tới tiếng thứ ba nó mới chạy ra mở cổng. – Đi chơi với ai vậy đại ca? Tui đi thẳng vô nhà, không nói với nó câu nào. Nằm