này hiếm khi lắm. – Có khi nào như hôm nay không? – Chưa anh à. Hôm ni sướng thiệt đó. Hay là do của lạ? – Do là anh yêu em quá đấy thôi. – Thiệt hả? – Sao không đi khám thử? Tại em hay tại Sơn? – Không biết tại ai. Riêng em có tháng đều lắm. – Nếu giờ em có với anh thì sao? – Thì em đẻ chớ sao. – Em không sợ ha? – Sợ chi? Mắc chi sợ? – Lỡ Sơn biết thì răng? – Không biết được mô. – Anh mong Sơn biết. – Răng rứa? – Để Sơn bỏ em, anh lấy. – Thiệt không? Hay chừ anh sướng lên rồi nói rứa, đến khi